Đặt Tiểu Tiểu lên bàn, con búp bê vải vốn nghịch ngợm, ngày nào cũng lăm le bò ra đất để trốn đi chơi này bỗng nhiên trở nên ngoan ngoãn lạ thường.
Trần Ca cảm nhận được một tia sợ hãi toát ra từ cô nhóc. Phải biết rằng ngay cả khi đối mặt với Kính Quỷ, Tiểu Tiểu cũng chưa từng sợ hãi như thế: "Là do con mèo hoang này có gì đặc biệt, hay là vì Tiểu Tiểu quá yếu nhỉ?"
Nằm ườn trên ghế, con mèo trắng nhìn chằm chằm vào bốn con mèo con trong giỏ, dường như chẳng hề bận tâm đến bất cứ thứ gì khác.
"Đã quyết định nhận nuôi thì sau này không thể cứ gọi là mèo trắng mãi được, phải đặt cho nó một cái tên." Từ nhỏ đến lớn, đây là lần đầu tiên Trần Ca nuôi động vật. Sau một hồi vắt óc suy nghĩ, hắn ngồi bệt xuống đất, nhìn ngang tầm mắt với con mèo trắng trên ghế: "Tao với mày gặp nhau trong một cơn mưa lớn lúc chín giờ tối, gọi mày là Dạ Vũ nhé?"




